Bài phỏng vấn nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ năm 1963

Bài phỏng vấn của người “điên”
Nguyễn Ngu Í là nhà văn, nhà thơ “điên”, và điên… thứ thiệt. Điên tới mức phải nằm Dưỡng trí viện Biên Hòa (dân gian gọi là nhà thương điên Biên Hòa). Ông điên từ thuở còn đi học (năm 1941 khi học trường Sư Phạm), và điên cho đến cuối đời. Với ông, nhà thương điên như thể nhà trọ, thỉnh thoảng lại vào để…dưỡng trí.
Giữa những khoảng thời gian không điên, ông làm thơ, viết văn, viết báo…Thậm chí trong thời gian nằm nhà thương điên, ông vẫn cùng các bạn điên ra tập thơ “Thơ điên thứ thiệt” mà ông làm…chủ biên.
Thơ Nguyễn Ngu Í có điên không? Chắc là có… Mà thật ra thơ nào chẳng điên, chẳng có ít nhiều hoang tưởng, mơ mộng, bi quan hoặc lạc quan bỗng chốc trở nên lạm phát trong trạng thái cảm xúc lệch hẳn sang một bên. Cảm xúc thơ điên “thứ thiệt” đó, dù đồng ý hay không, cũng được người đọc cầm tay trân trọng. Còn thơ điên làm…dáng, xin miễn bàn.
Nguyễn Ngu Í đề nghị cách viết tiếng Việt hơi khác thường, chẳng hạn Y (dài) viết thành i (ngắn)., hay NGH viết thành NG, còn KH viết thành K cho tiện, chẳng hạn NGHE viết là NGE, KHÔNG viết là KO.
Nói là làm, cứ thế ông áp dụng trong vài bài viết của ông. Bút hiệu của ông là Nguyễn Ngu Í, viết thành Nguiễn Ngu Í. Danh thiếp của ông ghi : “nhà văn, nhà jáo, nhà báo kông chuiên ngiệb” (nhà văn, nhà giáo, nhà báo không chuyên nghiệp).
Trước năm 75 tôi cũng đọc vài bài báo của ông với kiểu viết khác thường này trong tạp chí Văn Học hay Bách Khoa gì đó. Chẳng ai hưởng ứng cách viết của ông, nhưng cũng không thấy ai phản đối, dù là nhẹ nhàng hay gay gắt.
Hơn 50 năm sau, chỉ cách đây 1-2 năm thôi, ông Bùi Hiền cũng đề xuất cách viết tiếng Việt lạ thường na ná như thế, và bị dư luận xúm vào phản đối khủng khiếp. Sao thế? Có lẽ văn hóa người đọc mỗi thời mỗi khác. Thiếu kềm chế khiến người ta trở thành văn hóa bầy đàn tới mức thiếu…văn hóa.
Thế bài báo, bài văn của Nguyễn Ngu Í có điên không? Bài phỏng vấn nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ dưới đây cho thấy một Nguyễn Ngu Í với những câu phỏng vấn “điên” sắc xảo và rất chuyên nghiệp của một nhà báo. (Vtt)

Sài gòn thập cẩm

Mời các bạn đọc lại bài phỏng vấn nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ của ký giả-nhà văn Nguiễn Ngu Í, đăng trên tạp chí Bách Khoa vào năm 1963. Qua bài phỏng vấn đã có từ gần 60 năm trước này, độc giả phần nào hình dung được đời sống và sinh hoạt âm nhạc nói riêng và văn nghệ nói chung của miền Nam vào đầu thập niên 1960.

Nguyễn Ngu Í

View original post 2,905 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Con chim đen

”Con chim đen” đã đăng trong nội san Y khoa 1965. Viết vào thời 22 tuổi, những tháng ngày đắm chìm trong rừng sách triết học cổ điển và hiện đại.

Có một mùa hạ lên Đà Lạt, sống với người chị. Chị ấy thật thông tuệ. Nhớ một bức tranh tĩnh vật của Van Gogh. Những ngọn đồi. Những cuộc trò chuyện về ý nghĩa sau cùng của cuộc đời giữa tôi và chị ấy. Nhớ những người bạn và những ý tưởng đã chia xẻ cùng nhau. Những cái tên: Như Sương, Nam Trân. Và tiếng cỏ mọc.

Hơn 40 năm sau, đọc lại, cho đăng lại trong tuyển tập văn “Một Thời Ý Thức”
do Thư Ấn Quán xuất bản tại Hoa Kỳ. Vẫn cảm giác bồi hồi như xưa về một
con chim đen chết cứng, về một tiếng cỏ mọc trong tâm linh. Và những chia xẻ
của những người đọc ngoài 60.

Lữ Kiều, tháng 7 năm 2006

Sài gòn thập cẩm

Thưa ông, nó đã chết. Bây giờ, không còn ai quen với nó nữa. Nhưng nó là
đứa bạn đầu tiên của cháu. Ba cháu nói rằng người bạn chỉ đến một lần rồi đi
mãi mãi. Rồi cháu và ba cháu chôn đứa trẻ nơi kia!…

Lữ Kiều

View original post 2,635 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Gà tục tác lá é ‘qué đẽ’[1]

Con gà cục tác lá chanh hay lá é?
Không biết thịt gà hay lá é là đặc sản của Phú Yên mà ở Đà Lạt, chỉ riêng đoạn đường từ chân đèo Prenn tới bùng binh rẽ xuống Hồ Xuân Hương, có cỡ chục quán chuyên bán lẩu gà lá é Phú Yên, mà chỉ bán độc món lẩu đó thôi, không bán món khác dù là quán nhậu.
Tôi không hảo thịt gà, nhất là gà chặt miếng, gặm xương phát mệt, nhưng nước lẩu gà lá é quả thật là ngon, vị thanh, the, và thoang thoảng mùi hương, dễ chịu khó tả.
Trước đây, tôi có viết bài “Hạt é của thời đi học” ( https://vuthethanh.com/2018/09/15/hat-e-cua-mot-thoi-di-hoc/ ), thì hạt é giải khát và lá é lẩu gà chính là từ cây húng quế mà ra, nhưng là húng quế lông, có bà con gần với húng quế ăn phở. Cả 2 loại húng này đều là thơm thảo, nhưng mỗi loại thơm kiểu khác.
Đọc bài “Gà tục tác lá é” của Tấn Tới mới biết lá é còn đi với nhiều món thịt gà khác, không phải chỉ lẩu gà. Con gà cục tác lá chanh, nhưng điệu này thì với món gà, lá chanh bị lá é Phú Yên cạnh tranh tới bến. (Vtt)

Sài gòn thập cẩm

Dường như, kho tri thức bản địa về lá é – y thực Việt luôn tươi mới, ngày càng ngồn ngộn, vẫn cứ âm thầm, róc rách truyền đời như những mạch nước ngầm tinh khiết, tuôn trào từ vách đá cheo leo.

Tấn Tới

View original post 2,095 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Trương Ngáo tức Người đi đòi nợ Phật

Khi công lý không còn, khi tuyệt vọng phủ vây, người ta tìm đến Phật cầu xin. Nhưng Trương Ngáo, một gã khờ dại, một kẻ bần cùng lại đi tìm Phật đòi nợ. Tiền cúng chùa. Đòi lại, chùa không trả. Ngáo đòi Phật. Phật, Đấng Giác Ngộ, độ Ngáo, gọi Ngáo là Chơn Tâm, nhưng Phật cũng trả lại nghiệp chướng cho vợ Ngáo…
Khi Phật không còn trong chùa, công lý không còn trong pháp đình thì, gieo Nhân nào gặt Quả nấy, không thoát được đâu… (Vtt)

Sài gòn thập cẩm

Có đời thuở nhà ai, Trương Ngáo -một anh khờ- mà lại đi đòi nợ với Phật. Phật nợ gì ảnh? Và đòi thì Phật có khất nợ, có trả hay không trả và trả như thế nào?

Nguyễn Văn Lục

View original post 1,107 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Cơm tấm của ngày xưa…

Gần nhà tôi ở Tân Định có quán cơm tấm lề đường. Gọi quán cho sang, chứ chỉ là cái bàn nhỏ thấp lè tè đặt ở lề đường, và 2 cái ghế dài để khách ngồi. Khách chủ yếu là học sinh ghé quán ăn sáng, trước khi đến trường cách đó chưa đầy trăm mét.

Vũ Thế Thành

Continue reading

Posted in Tùy bút Vtt | Tagged , | 2 Comments

Tân Định, nói mấy cho vừa

Tân Định là nơi tôi sanh ra, nhà trong hẻm lớn 146 Hiền Vương (nay là Võ Thị Sáu), cuối hẻm là trường La San Đức Minh. Từ con hẻm lớn này tôi có thể “ngang dọc” luồn lách ra đường Pasteur, chỗ phở Hòa, hay ra đường Nguyễn Đình Chiểu (nay Trần Quốc Toản), đâm thẳng ra Huỳnh Tịnh Của. Nếu rẽ phải, băng lòn qua hông nhà thờ Tân Định, sẽ ra ngã 3 đường Hai Bà Trưng – Đinh Công Tráng.

Vũ Thế Thành

Continue reading

Posted in Tùy bút Vtt | Tagged , | Leave a comment

Mê mẩn khô cá thế này mới là yêu thiệt

Khô và mắm và những món ăn độc đáo lâu đời của các xứ sở nhiệt đới. Dân mình đâu lạ gì khô – mắm, đa dạng đủ thứ. Trên cạn thì có khô bò, khô nai, khô trâu gác bếp… Dưới nước thì có khô mực, khô cá lóc, cá tra, cá sặc, cá cơm, cá dứa, khô cá chỉ vàng (chỉ đỏ ) đủ thứ… Vừa cạn vừa nước thì có khô nhái, khô ếch… Rồi thì khô một nắng, khô hai nắng… đủ loại!

Vũ Thế Thành

Continue reading

Posted in Thân hữu viết | Tagged , | 1 Comment