Biên cương lá rơi Thu Hà em ơi…

Bài vọng cổ “Võ Đông Sơ-Bạch Thu Hà” hồi thập niên 60 tôi “bị” nghe ra rả cả ngày, nghe từ radio thì ít, nghe hàng xóm lên 6 câu thì nhiều… Nghe riết nhập tâm, bây giờ vẫn còn nhớ được vài câu ư…ử…cho đỡ buồn.

Vũ Thế Thành

Continue reading

Posted in Tùy bút Vtt | Tagged | Leave a comment

Bệnh án của Ngọa Triều hoàng đế

Sài gòn thập cẩm

. Có phải Lê Long Đĩnh là một vị vua của tàn ác và dâm đãng?
. Tại sao người ta gọi ông là Ngọa Triều Hoàng Đế?
. Long Đĩnh có mắc bệnh tâm thần và bệnh trĩ?

BS Hồ Đắc Duy

View original post 2,215 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Hành trình của tạp chí Văn Học (1962-1975)

Sài gòn thập cẩm

Văn Học được ra đời do một số người trẻ nhập cuộc. Họ là những học sinh, sinh viên của các trường Trung học, Đại học trên toàn quốc, và một số đang du học tại ngoại quốc nhưng đã cùng nhau chung một lý tưởng thực hiện một tờ tạp chí nghiên cứu và phê bình về văn hóa và chính trị để làm diễn đàn chung cho những thanh niên tự do tại Miền Nam.

Trần Hoài Thư

View original post 2,244 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Ba que xỏ lá

Sài gòn thập cẩm

Bạn có biết thằng ba que xỏ lá là ai không? Không biết… thằng phải gió, thằng mắc dịch này à? Nếu vậy thì mời bạn cùng đi… đào mả, bới gia phả nhà nó, xem nó là con cái nhà ai mà đốn mạt thế!

Nguyễn Dư

View original post 2,698 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Huyền Vũ, tường thuật viên túc cầu

Sài gòn thập cẩm

Huyền Vũ đã trở thành một thứ không thể thiếu của tất cả những trận đá banh của Sài Gòn trước những năm 1975. Một trận đá banh mà không có Huyền Vũ tường thuật thì kể như đó là một trận “tầm thường”. Cái tên ông gắn liền với giá trị của tất cả những trận banh. Mọi người mong ngóng chờ nghe tường thuật đá banh, một điều tất nhiên là nghe ông Huyền Vũ tường thuật mới đúng là “vừa được nghe, vừa được xem đá banh”.

Văn Quang

View original post 4,248 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Cái Tôi của Phạm Duy trong Trường Ca ‘Con Đường Cái Quan’

Sài gòn thập cẩm

Nghe nhạc Phạm Duy, điều đầu tiên tôi cảm nhận đó là tình yêu quê hương đất nước Việt Nam. Nhiều nhạc phẩm của ông đã đi vào lòng người dân Việt qua nhiều thế hệ, trong đó có tôi.

Phan Trang Hy

View original post 1,403 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Nước ngọt làm trẻ bị… tưng?

Sài gòn thập cẩm

An toàn thực phẩm –Bị “tưng” là cách nói vui để chỉ trẻ em bị chứng tăng động (hyperactivity), quậy phá quá mức, không kiểm soát được hành vi. Vài nghiên cứu cho thấy tiêu thụ nước ngọt có liên quan đến chứng tăng động ở trẻ. Nước ngọt có gas, có đường, và thường có chất bảo quản benzoate. Nghe tới chất bảo quản là thấy đáng ngờ rồi. Sự thật thế nào?

Vũ Thế Thành

View original post 889 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Một truyện ngắn đầu tiên của Văn Học Việt Nam

Sài gòn thập cẩm

Ông Huỳnh Tịnh Của khi viết cuốn Chuyện Giải Buồn đã gom góp lại những chuyện nầy nọ do ông nghĩ ra hay do ông lấy trong sách Tàu, nhưng điều ông không ngờ là mình đã viết truyện ngắn đầu tiên của văn học Việt Nam.

Nguyễn Văn Sâm, Victorville, CA, 19 tháng 08, 2019

View original post 2,857 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Một chút hoài niệm thời tuổi trẻ

Sài gòn thập cẩm

Bộ mặt Sài gòn, lúc 1955, người ta còn thấy những thầy cảnh Sát được gọi là Mã Tà, đứng huýt còi ở các ngã tư đường. Vậy mà chẳng bao lâu chữ gọi mã tà đó đã biến mất.
Và sau này, sẽ còn nhiều cái biến mất như thế.

Nguyễn Văn Lục

View original post 2,639 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Rượu đế trong dân gian Tây Nam Bộ dưới góc nhìn văn hóa

Sài gòn thập cẩm

Khó có thể biết được rượu ra đời từ lúc nào, ở đâu, song nói về rượu, về tác dụng chữa bệnh, về văn hóa uống rượu thì tất cả các dân tộc trên thế giới đều có. Ở Việt Nam, rượu gắn với sinh hoạt cộng đồng, với các nghi lễ, hội hè, đình đám, với những lời thề ước, nhưng nếu uống rượu quá đà cũng gây nhiều phiền lụy…

Bùi Túy Phượng

View original post 3,087 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Nghệ sĩ La Thoại Tân (1937-2008)

Sài gòn thập cẩm

Có một người vẫn say mê với loại nghệ thuật thưởng thức bằng “tai” này là La Thoại Tân. Ông nói:kịch phải là kịch nói. Người thính giả chỉ nghe mà tưởng tượng ra chi tiết mới là điều kỳ thú. Hàng tuần, ông có một giờ vào tối Thứ Ba, chương trình “Lúc Không Giờ”, diễn những vở kịch nói do ông sáng tác.

Quỳnh Giao (ca sĩ)

View original post 1,382 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Liều lượng mới gây ngộ độc

Để xác định một thực phẩm gây ung thư không phải là chuyện dễ dàng với khoa học, bởi nếu có hại, thực phẩm đó đã bị con người đào thải từ lâu rồi.
Nhiều bài báo viết về an toàn thực phẩm trích dẫn lung tung, đầu xuôi đuôi ngược, nhìn đâu cũng thấy độc hại, ung thư. Người viết thiếu chuyên môn, nhưng có biệt tài giựt tít, chơi chữ rùng rợn, tạo ấn tượng sợ hãi cho người đọc.
Chúng ta đang sống trong thời đại thực phẩm bị khủng bố – Khủng bố từ nhà sản xuất thiếu lương tâm cho đến các phương tiện truyền thông tinh quái. (Vtt)

Sài gòn thập cẩm

An toàn thực phẩm Tổ sư về độc tố học, Paracelsus, một nhà khoa học thời Phục Hưng đã đưa ra câu châm ngôn trứ danh:“Liều lượng mới gây ra ngộ độc”. Theo Paracelsus, chất nào cũng là chất độc cả. Dùng nhiều thì độc, dùng ít thì không. Nhưng, ít là cỡ nào, nhiều là bao nhiêu?

Vũ Thế Thành (trích trong Ăn để sướng hay ăn để sợ?)

View original post 1,253 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Mấy vụn đời của nhà thơ Nguyễn Đức Sơn, người vừa ra tập thơ

Sài gòn thập cẩm

Một cái cặp liệng xuống đường. Chiếc xe rồ ga phóng vút đi. Gã thanh niên khùng điên lượm cái cặp, cắp nách đi vội lên dốc hành lang. Tôi vẫn đứng đó nhìn gã, dưới ánh đèn đường tôi thấy gã còm nhom. Cái đầu nham nhở không hẳn là đầu trọc mà cũng không phải để tóc. Hắn ngẩng lên nhìn tôi, cái mặt coi quen quá. À phải rồi, tôi đã nhận ra hắn và hắn cũng nhận ra tôi. Hắn la lên:Có phải mày là thằng Long không, tao Sơn đây. Nguyễn Đức Sơn, Sao Trên Rừng đây.

Nguyễn Thụy Long, trích Thuở mơ làm văn sĩ

View original post 2,744 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Sài Gòn của tôi

Sài gòn thập cẩm

Sài Gòn vẫn rất dễ thương/ Cái tên dù lạ con đường vẫn quen. Tôi hay “viện dẫn” hai câu thơ của mình mỗi khi phải hồi âm một cánh thư xa nào đó, thường là câu hỏi “Sài Gòn bây giờ ra sao?”

Lý Thụy Ý

View original post 1,305 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Tiếng lóng Sài Gòn

Sài gòn thập cẩm

Một thời, một nơi chốn nào đó, trong đời sống ngôn ngữ dân gian lại nảy sinh ra một số tiếng lóng, một số thành ngữ, một câu hát nhại theo câu hát chính phẩm, hầu hết là để châm biếm, tạo nên nụ cười, hay có khi là để răn đe, tìm sự hoàn thiện trong cuộc sống, chúng chỉ sống một thời rồi tự biến mất, nhường chỗ cho đoạn đời “tiếng lóng” khác đến thay thế. Do đó, việc ghi chúng lại để đọc vui chơi hay phục vụ nghiên cứu văn học dân gian, chỉ có giá trị, khi ghi rõ định vị địa lý và thời gian.

Lê Văn Sâm

View original post 1,823 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Theo anh về Miệt Thứ

Sài gòn thập cẩm

Lần đầu tôi nghe nói tới Miệt Thứ từ một người bạn quê ở Cà Mau, lúc đó tôi ngỡ ngàng hỏi “Miệt Thứ là ở đâu vậy ta?”, bạn tôi cười nói “Miệt Thứ xa lắm”, nơi này hồi xưa hoang vu và trắc trở, nên có câu ca: Má ơi đừng gả con xa/ Chim kêu vượn hú biết nhà má đâu.

Huyền Văn

View original post 796 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

“Sài Gòn bún bò không bản quyền” của Ngữ Yên: Đọc chơi, hiểu thật về ẩm thực bình dân

Sài gòn thập cẩm

Ngữ Yên học mót từ bà chủ quán, về làm chạo ốc trớt quớt, phải cầu viện tới thịt heo giã nhuyễn mới quấn vào lõi mía được. Tìm thầy hỏi lại, ỏn ẻn thế nào, chủ quán tiết lộ bí quyết, là phải làm sạch hết nhớt trong ốc mới giã thành chả quết dính được. Ngữ Yên kể lại trong sách Bún bò như thế.

Vũ Thế Thành

View original post 1,726 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Ký ức văn nghệ, Sài Gòn một thuở

Quái kiệt Trần Văn Trạch
Nói tới Trần Văn Trạch là tôi nghĩ đến bài Xổ số kiến thiết quốc gia hàng tuần trên Đài phát thanh SG. Ông hát không hay, nhưng nhộn.
Gọi Trần Văn Trạch là quái kiệt cũng không quá đáng. Ông giả được đủ giọng súc vật chim heo gà vịt, lại kể chuyện có duyên, thiên hạ cười rần mà ông tỉnh queo.
Tôi thích một quái kiệt Trần Văn Trạch hơn anh ruột ông là GS Trần Văn Khê. GS Khê nói về âm nhạc dân tộc, tôi không dám bàn, nhưng khi nói về ẩm thực VN, ông bốc “âm dương ngũ hành”nhiều quá, thành thử đầy vẻ huyền bí, thiếu đi tính thuyết phục của khoa học.
Quái kiệt Trần Văn Trạch để lại ấn tượng hài hước trong suốt tuổi thơ của tôi, với mái tóc rối bù, bồng bềnh, trông rất….quái kiệt (Vtt)

Sài gòn thập cẩm

Bốn mươi năm nhìn lại, ký ức về chuyến đi trình diễn cuối cùng của Đoàn Văn nghệ VNCH tại hải ngoại (Vientiane, tháng 10-1974) vẫn còn mãi sinh động trong tôi.

Đỗ Xuân Tê(Viết để tưởng nhớ nghệ sĩ Trần Văn Trạch)

View original post 2,554 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Nhà văn Lê Xuyên và Chú Tư Cầu

Sài gòn thập cẩm

Với lối văn tả thực duyên dáng, với cách thức khai thác đời sống tình dục của một anh chăn vịt “tưng tửng’’, Lê Xuyên đã dẫn dắt người đọc vào cái không gian thanh thoát đầy quyến rũ của đồng quê Nam Bộ và làm cho người đọc thích thú với những cuộc tình nóng bỏng, kể cả những cảm xúc… trần tục.

Nguyễn Ngọc Chính

View original post 8,819 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Tiếng còi tàu như xé đôi lòng trong Biệt ly của Dzoãn Mẫn

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Xôi trong ký ức

Nấu xôi coi vậy chứ không dễ, cả một nghệ thuật nhà nghề đấy. Tôi nói điều này với tư cách là con bà…bán xôi.

Vũ Thế Thành

Continue reading

Posted in Tùy bút Vtt | Tagged | Leave a comment

Người vợ hai lần cưới

Sài gòn thập cẩm

“…Có lần anh An Khê nói cho tôi biết, anh Bình Nguyên Lộc đã chơi đòn tâm lý, nói tôi không lẽ lại chẳng thể viết bằng Ngọc Linh, Sĩ trung, Thanh Thủy, Dương Hà, Trọng Nguyên hay sao? Và khi tiểu thuyết Người vợ hai lần cưới được đăng ở báo Tiếng Chuông dưới bút hiệu An Khê, báo Tiếng Chuông tăng số bán ở đô thành lên cả ngàn số.

Nguyễn Ang Ca

View original post 3,675 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Vào hát trong khu chiến, cô Năm Cần Thơ ví Bảy Viễn như Từ Hải

Sài gòn thập cẩm

Cô Năm Cần Thơ nổi danh từ đầu thập niên 1940, từng được hãng dĩa Asia thu thanh bộ dĩa hát Mỗ tim Tỷ Cang và dĩa vọng cổ Con chim họa mi của hãng dĩa Việt Nam và nhiều bộ dĩa khác.

Ngành Mai, trích trong 100 nămcải lương Việt Nam, tr.48-52

View original post 1,137 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Muôn có thật, và Một cũng có thật

Gà mẹ còn xù cánh che chở bày gà con trước nanh vuốt diều hâu, huống gì người mẹ với đứa con thơ. Bản năng Mẫu-Tử ấy mạnh khủng khiếp. Và khủng khiếp hơn nữa đối với con người, khi họ nhận thức được tình mẫu tử không chỉ là bản năng, mà còn là tình yêu, là bổn phận, là che chở, và mới có thể đi đến chọn lựa để nước mắt nuốt ngược vào lòng…

Vũ Thế Thành

Continue reading

Posted in Tùy bút Vtt | Tagged | Leave a comment

Bài phỏng vấn nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ năm 1963

Bài phỏng vấn của người “điên”
Nguyễn Ngu Í là nhà văn, nhà thơ “điên”, và điên… thứ thiệt. Điên tới mức phải nằm Dưỡng trí viện Biên Hòa (dân gian gọi là nhà thương điên Biên Hòa). Ông điên từ thuở còn đi học (năm 1941 khi học trường Sư Phạm), và điên cho đến cuối đời. Với ông, nhà thương điên như thể nhà trọ, thỉnh thoảng lại vào để…dưỡng trí.
Giữa những khoảng thời gian không điên, ông làm thơ, viết văn, viết báo…Thậm chí trong thời gian nằm nhà thương điên, ông vẫn cùng các bạn điên ra tập thơ “Thơ điên thứ thiệt” mà ông làm…chủ biên.
Thơ Nguyễn Ngu Í có điên không? Chắc là có… Mà thật ra thơ nào chẳng điên, chẳng có ít nhiều hoang tưởng, mơ mộng, bi quan hoặc lạc quan bỗng chốc trở nên lạm phát trong trạng thái cảm xúc lệch hẳn sang một bên. Cảm xúc thơ điên “thứ thiệt” đó, dù đồng ý hay không, cũng được người đọc cầm tay trân trọng. Còn thơ điên làm…dáng, xin miễn bàn.
Nguyễn Ngu Í đề nghị cách viết tiếng Việt hơi khác thường, chẳng hạn Y (dài) viết thành i (ngắn)., hay NGH viết thành NG, còn KH viết thành K cho tiện, chẳng hạn NGHE viết là NGE, KHÔNG viết là KO.
Nói là làm, cứ thế ông áp dụng trong vài bài viết của ông. Bút hiệu của ông là Nguyễn Ngu Í, viết thành Nguiễn Ngu Í. Danh thiếp của ông ghi : “nhà văn, nhà jáo, nhà báo kông chuiên ngiệb” (nhà văn, nhà giáo, nhà báo không chuyên nghiệp).
Trước năm 75 tôi cũng đọc vài bài báo của ông với kiểu viết khác thường này trong tạp chí Văn Học hay Bách Khoa gì đó. Chẳng ai hưởng ứng cách viết của ông, nhưng cũng không thấy ai phản đối, dù là nhẹ nhàng hay gay gắt.
Hơn 50 năm sau, chỉ cách đây 1-2 năm thôi, ông Bùi Hiền cũng đề xuất cách viết tiếng Việt lạ thường na ná như thế, và bị dư luận xúm vào phản đối khủng khiếp. Sao thế? Có lẽ văn hóa người đọc mỗi thời mỗi khác. Thiếu kềm chế khiến người ta trở thành văn hóa bầy đàn tới mức thiếu…văn hóa.
Thế bài báo, bài văn của Nguyễn Ngu Í có điên không? Bài phỏng vấn nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ dưới đây cho thấy một Nguyễn Ngu Í với những câu phỏng vấn “điên” sắc xảo và rất chuyên nghiệp của một nhà báo. (Vtt)

Sài gòn thập cẩm

Mời các bạn đọc lại bài phỏng vấn nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ của ký giả-nhà văn Nguiễn Ngu Í, đăng trên tạp chí Bách Khoa vào năm 1963. Qua bài phỏng vấn đã có từ gần 60 năm trước này, độc giả phần nào hình dung được đời sống và sinh hoạt âm nhạc nói riêng và văn nghệ nói chung của miền Nam vào đầu thập niên 1960.

Nguyễn Ngu Í

View original post 2,905 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Con chim đen

”Con chim đen” đã đăng trong nội san Y khoa 1965. Viết vào thời 22 tuổi, những tháng ngày đắm chìm trong rừng sách triết học cổ điển và hiện đại.

Có một mùa hạ lên Đà Lạt, sống với người chị. Chị ấy thật thông tuệ. Nhớ một bức tranh tĩnh vật của Van Gogh. Những ngọn đồi. Những cuộc trò chuyện về ý nghĩa sau cùng của cuộc đời giữa tôi và chị ấy. Nhớ những người bạn và những ý tưởng đã chia xẻ cùng nhau. Những cái tên: Như Sương, Nam Trân. Và tiếng cỏ mọc.

Hơn 40 năm sau, đọc lại, cho đăng lại trong tuyển tập văn “Một Thời Ý Thức”
do Thư Ấn Quán xuất bản tại Hoa Kỳ. Vẫn cảm giác bồi hồi như xưa về một
con chim đen chết cứng, về một tiếng cỏ mọc trong tâm linh. Và những chia xẻ
của những người đọc ngoài 60.

Lữ Kiều, tháng 7 năm 2006

Sài gòn thập cẩm

Thưa ông, nó đã chết. Bây giờ, không còn ai quen với nó nữa. Nhưng nó là
đứa bạn đầu tiên của cháu. Ba cháu nói rằng người bạn chỉ đến một lần rồi đi
mãi mãi. Rồi cháu và ba cháu chôn đứa trẻ nơi kia!…

Lữ Kiều

View original post 2,635 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Gà tục tác lá é ‘qué đẽ’[1]

Con gà cục tác lá chanh hay lá é?
Không biết thịt gà hay lá é là đặc sản của Phú Yên mà ở Đà Lạt, chỉ riêng đoạn đường từ chân đèo Prenn tới bùng binh rẽ xuống Hồ Xuân Hương, có cỡ chục quán chuyên bán lẩu gà lá é Phú Yên, mà chỉ bán độc món lẩu đó thôi, không bán món khác dù là quán nhậu.
Tôi không hảo thịt gà, nhất là gà chặt miếng, gặm xương phát mệt, nhưng nước lẩu gà lá é quả thật là ngon, vị thanh, the, và thoang thoảng mùi hương, dễ chịu khó tả.
Trước đây, tôi có viết bài “Hạt é của thời đi học” ( https://vuthethanh.com/2018/09/15/hat-e-cua-mot-thoi-di-hoc/ ), thì hạt é giải khát và lá é lẩu gà chính là từ cây húng quế mà ra, nhưng là húng quế lông, có bà con gần với húng quế ăn phở. Cả 2 loại húng này đều là thơm thảo, nhưng mỗi loại thơm kiểu khác.
Đọc bài “Gà tục tác lá é” của Tấn Tới mới biết lá é còn đi với nhiều món thịt gà khác, không phải chỉ lẩu gà. Con gà cục tác lá chanh, nhưng điệu này thì với món gà, lá chanh bị lá é Phú Yên cạnh tranh tới bến. (Vtt)

Sài gòn thập cẩm

Dường như, kho tri thức bản địa về lá é – y thực Việt luôn tươi mới, ngày càng ngồn ngộn, vẫn cứ âm thầm, róc rách truyền đời như những mạch nước ngầm tinh khiết, tuôn trào từ vách đá cheo leo.

Tấn Tới

View original post 2,095 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Trương Ngáo tức Người đi đòi nợ Phật

Khi công lý không còn, khi tuyệt vọng phủ vây, người ta tìm đến Phật cầu xin. Nhưng Trương Ngáo, một gã khờ dại, một kẻ bần cùng lại đi tìm Phật đòi nợ. Tiền cúng chùa. Đòi lại, chùa không trả. Ngáo đòi Phật. Phật, Đấng Giác Ngộ, độ Ngáo, gọi Ngáo là Chơn Tâm, nhưng Phật cũng trả lại nghiệp chướng cho vợ Ngáo…
Khi Phật không còn trong chùa, công lý không còn trong pháp đình thì, gieo Nhân nào gặt Quả nấy, không thoát được đâu… (Vtt)

Sài gòn thập cẩm

Có đời thuở nhà ai, Trương Ngáo -một anh khờ- mà lại đi đòi nợ với Phật. Phật nợ gì ảnh? Và đòi thì Phật có khất nợ, có trả hay không trả và trả như thế nào?

Nguyễn Văn Lục

View original post 1,107 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Cơm tấm của ngày xưa…

Gần nhà tôi ở Tân Định có quán cơm tấm lề đường. Gọi quán cho sang, chứ chỉ là cái bàn nhỏ thấp lè tè đặt ở lề đường, và 2 cái ghế dài để khách ngồi. Khách chủ yếu là học sinh ghé quán ăn sáng, trước khi đến trường cách đó chưa đầy trăm mét.

Vũ Thế Thành

Continue reading

Posted in Tùy bút Vtt | Tagged , | 2 Comments

Tân Định, nói mấy cho vừa

Tân Định là nơi tôi sanh ra, nhà trong hẻm lớn 146 Hiền Vương (nay là Võ Thị Sáu), cuối hẻm là trường La San Đức Minh. Từ con hẻm lớn này tôi có thể “ngang dọc” luồn lách ra đường Pasteur, chỗ phở Hòa, hay ra đường Nguyễn Đình Chiểu (nay Trần Quốc Toản), đâm thẳng ra Huỳnh Tịnh Của. Nếu rẽ phải, băng lòn qua hông nhà thờ Tân Định, sẽ ra ngã 3 đường Hai Bà Trưng – Đinh Công Tráng.

Vũ Thế Thành

Continue reading

Posted in Tùy bút Vtt | Tagged , | Leave a comment

Mê mẩn khô cá thế này mới là yêu thiệt

Khô và mắm và những món ăn độc đáo lâu đời của các xứ sở nhiệt đới. Dân mình đâu lạ gì khô – mắm, đa dạng đủ thứ. Trên cạn thì có khô bò, khô nai, khô trâu gác bếp… Dưới nước thì có khô mực, khô cá lóc, cá tra, cá sặc, cá cơm, cá dứa, khô cá chỉ vàng (chỉ đỏ ) đủ thứ… Vừa cạn vừa nước thì có khô nhái, khô ếch… Rồi thì khô một nắng, khô hai nắng… đủ loại!

Vũ Thế Thành

Continue reading

Posted in Thân hữu viết | Tagged , | 1 Comment

Không biết ăn mắm kho nên bị Nhựt nghi là Tây, bắt nhốt

Sài gòn thập cẩm

Trước khi trở thành soạn giả cải lương, Thanh Cao là kép hát sáng giá. Tướng tá đẹp trai, cao lớn, giống lai Tây, nên bị Nhựt nghi là dính líu tới Tây, bắt về đồn và bị nhốt chi vì không biết ăn mắm kho, nên theo lính Nhựt anh không thể là người Việt

Ngành Mai (trích trong “100 năm cải lương Việt Nam”)

View original post 1,163 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Tôn Thất Thiệp – Bức tranh hợp tuyển văn hóa

Sài gòn thập cẩm

Trong khi Tôn Thất Thiệp là trung tâm của một tiểu Ấn Độ với những người cho vay tiền, các quán cà ri và tiệm kim hoàn thì một mê cung các con phố nhỏ chạy ra đường Hàm Nghi là vùng pha trộn của các cư dân người Việt, người Hoa, người Ấn và người Pháp.

Sue Hajdu

View original post 1,946 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Vài kỷ niệm coi thi và chấm thi Tú tài trước 75

Thi cử ở miền Nam trong thời chiến thật khổ. Với nữ thì không sao, nhưng với nam sinh đúng là khổ thật, đậu thì học tiếp, rớt thì đi lính, …rớt tú tài anh đi trung sĩ. Thi cử những năm ở đại học cũng thế, đậu học tiếp, rớt thì…anh sẽ ra đi, chẳng mong ngày về.
Cái khổ này kéo lây đến người thầy chấm thi, như trong hồi ức dưới đây của Nguyễn Văn Lục, giáo sư Triết học, “…Điểm của tôi là điểm của thời chiến, điểm của thời kỳ bom đạn. Thay vì những viên đạn, tôi cho điểm rộng, với hy vọng có một người khỏi chết vì bom đạn”.
Đúng là thi cử thời chiến khổ thật! (Vtt)

Sài gòn thập cẩm

Sáng hôm sau, một “sao quả tạ” chiếu đúng vào tôi. Rảo qua hành lang, chỉ cần nhìn thoáng qua là tôi biết ngay cô cậu nào đang “quay phim”. Đầu cứ cúi gằm xuống là có chuyện. Tôi vào phòng thi, nhận ra thủ phạm giấu bài ở đùi, dưới vạt áo dài. Tôi đến gần, cúi xuống nói nhỏ với em nữ sinh, bảo em cất “bửu bối” đi và tránh không để em bị xấu hổ.

Nguyễn Văn Lục

View original post 3,018 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Một mai giã từ vũ khí

Chỉ những người làm chính trị mới cần hòa giải, người lính của hai bên không cần, họ có thể uống rượu với nhau khi “giã từ vũ khí” (Vtt)

Sài gòn thập cẩm

Ca khúc “Một mai giã từ vũ khí” được viết năm 1972, vào giai đoạn cuối của hòa đàm Paris, và ký kết vào tháng 1/1973, nói lên khát vọng hòa bình của người lính, dù bên này hay bên kia cũng cùng tâm trạng như nhau.

View original post 193 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Có ai còn nhớ ghẻ ngứa năm nào?

Cái tựa đề “Có ai còn nhớ ghẻ ngứa năm nào?” nghe đầy vẻ thách thức ký ức với dòng đời “muôn năm cũ”. Những người còn ở lại sau 75, nếu quên ghẻ ngứa, thì có khác gì chỉ nhớ phần hồn mà quên (nỗi đau) phần xác. Hồn mà không xác chỉ là bóng ma.
Hãy xem tác giả mô tả cái thú gãi ghẻ thế này:
“….. thậm chí còn khoái chí vì không gì sướng bằng gãi khi đang ngứa, một thú tiêu khiển cũng mua vui được ít trống canh trong những ngày tháng thất nghiệp và thất học…”.
Đồng hóa ngứa do lên da non và ngứa do ghẻ thì đúng là cường điệu hóa đau đớn theo chiều hướng khoái lạc. Ai đồng ý với tác giả thì cứ gật đầu, còn tôi thì.. Mô Phật-Amen… (Vtt)

Sài gòn thập cẩm

Cơn dịch ghẻ ngứa trở thành một hiện tượng kỳ lạ chưa từng thấy trong lịch sử Sài Gòn. Anh ngứa, em ngứa, bố mẹ cùng ngứa, bạn bè cùng ngứa, cùng gãi với nhau đến rách cả da thịt. Mọi người không hề xấu hổ khi bị dính ghẻ, vì nhìn quanh ai cũng như mình…

Nguyễn Văn Đạo

View original post 1,243 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Tưởng nhớ thời…xích lô

Cách đây vài tháng, tôi nhận được email từ một bạn đọc “phản bác” về xích lô lên dốc (đạp đuối sức) lẽ ra phải bị tụt dốc, thay vì lật nhào như tôi viết trong tùy bút “Chuyện của một thời”. Cách nay vài năm, tôi cũng nhận được câu hỏi tương tự từ một bạn ở nước ngoài. Tôi đã trả lời email riêng cho cả hai.

Vũ Thế Thành 

Continue reading

Posted in Tùy bút Vtt | Tagged | Leave a comment

Dán lại đất nước bằng băng keo Scotch

Những ngày sau tháng 4/75, tâm trạng sinh viên SG hầu hết là, “luyến tiếc quá khứ, hoang mang với hiện tại, và nghi ngờ ở tương lai”. Tưởng đâu chỉ trong nước mới thế, nhưng các bạn sinh viên VN ở nước ngoài cũng (gần) giống vậy. Họ tổ chức văn nghệ để gây quỹ giúp dân tị nạn, nhưng cũng hoang mang, không biết thân nhân còn kẹt trong nước thế nào.

Bốn mươi lăm năm đã trôi qua… Xin mời đọc hồi tưởng của Vĩnh Lập ở Canada trong buổi văn nghệ gây quỹ vào những ngày tháng ấy (Vtt)

Sài gòn thập cẩm

Sau 75 vừa mới ra trường, láo ngáo từ Quebec lên Montreal, không việc làm lại đúng lúc dân Việt Nam di tản chen chúc trong các trại tị nạn, bạn mình rủ rê tổ chức văn nghệ lấy tiền giúp. Tôi trợn mắt cự nự, giỡn hoài cha nội, gia đình cha đi được hết, còn toàn bộ ba má, anh chị em tui bị kẹt lại.

Vĩnh Lập, tặng chú L. Một thời xa xưa…

View original post 1,493 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Nhân loại rúng động và xã hội sụp đổ vì một vật rất nhỏ

Cả tháng phải nằm nhà vì dịch coronavirus, muốn ra ngoài café, nhìn trời mây non nước cũng không được. Nhưng cách ly cũng là cơ hội để tôi nhìn lại chính mình trong mối tương quan với xã hội, với người thân, gia đình và bè bạn, kể cả ý nghĩa của sự sống và cái chết.
Tôi ngẫm nhiều về câu này của Moustapha Dahleb: “…Mong rằng điều này sẽ cho thấy sự thông minh có giới hạn của con người khi đối đầu với sức mạnh của trời đất. Chỉ cần vài ngày là đủ để sự nhất định trở thành bất định, để sức mạnh trở thành sự yếu đuối, để quyền lực trở thành sự đoàn kết và hành động chung…”
Xin giới thiệu toàn văn bài viết của Moustapha Dahleb. Ông viết bài này vào ngày 23/3/2020, khi mức lây nhiễm coronavirus còn lẻ tẻ ở Châu Phi, chưa bùng phát thành nạn dịch. (Vtt)

Sài gòn thập cẩm

Một vật nhỏ xíu mang tên coronavirus đang làm đảo lộn cả một hành tinh. Một vật mà mắt thường không nhìn thấy được, đã đến đây để áp đặt luật lệ của nó lên cuộc sống. Nó làm cho mọi chuyện đều bị đặt dấu hỏi và mọi trật tự hiện hữu bị đảo lộn. Tất cả đều phải sắp xếp lại theo những cung cách khác hẳn.

Moustapha Dahleb (Đào Trường Phúc chuyển ngữ)

View original post 896 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Mẹ và con và tản mạn ký ức

Người ta có thể chuyển giao cho thế hệ sau những hệ quả về kinh tế, môi trường, dân chủ, văn hóa, văn học,… thậm chí cả một cuộc chiến rách nát, tương tàn, thù hận,…Nhưng không thể bàn giao ký ức.
Ký ức của người già chúi mặt về phía sau, là những mảnh vụn chắp vá mơ hồ, nhưng có thể cảm nhận được miễn là tình người còn đấy. Đau thương của chiến tranh đang lùi dần, nhưng cảm nhận còn mở rộng phía trước. Chủ nghĩa nào có thể can thiệp? Cảm nhận được chứ.
Mời đọc tùy bút “Mẹ và con và tản mạn ký ức” của Ngọc Bút để thấy sự chuyển giao ký ức là điều bất khả. Nhưng một cảm nhận đâu đó có thể vừa bắt nhịp. Ký ức không thể chuyển giao, nhưng có thể cảm nhận. Ký ức không cô đơn tuyệt đối. (Vtt)

Sài gòn thập cẩm

Chiều chủ nhật con trai chở mẹ lên phố. Phố đã lên đèn. Những ngọn đèn tròn như những cái tô đầy ánh sáng vàng úp ngược. Qua cầu Chữ Y mát rượi. Người đông đúc. Mình đi, người ta cũng đi mà! Con trai cực kỳ lịch sự. Thứ bảy hoặc chủ nhật nào cũng một lần chở mẹ lòng vòng lên phố, kể từ ngày mẹ không còn tự chạy xe được như xưa vì cơn đột quỵ.

Ngọc Bút

View original post 2,533 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment