Chuyện đời nước mắm (tái bản 2021)

Tôi chỉ là người kể chuyện – kể về chuyện đời nước mắm, nên hàm lượng khoa học trong các bài viết được giản lược ở mức tối thiểu. Tôi cũng không phải là nhà khảo cứu văn hóa để nói về lịch sử nước mắm, mà nhiều khi chứng cớ chưa rõ ràng, thuyết phục.

Vũ Thế Thành (trích “Chuyện đời nước mắm“, tái bản 2021)


Continue reading

Posted in Tác phẩm, Tùy bút Vtt | Tagged | Leave a comment

Về “Sài Gòn, một góc ký ức và bây giờ”, tái bản 2020

Lần tái bản này tôi không viết gì thêm cho “Lời mở đầu”, chỉ bổ sung 5-6 tùy bút viết sau này. Ở Đà Lạt tôi nhớ Sài Gòn nên viết lăng nhăng, gọi là câu chuyện bàn rượu, cụng ly với ký ức của mình cũng được…

Vũ Thế Thành

Continue reading

Posted in Tác phẩm, Tùy bút Vtt | Tagged | 1 Comment

Trên đồi là lô cốt

Sài gòn thập cẩm

Phía tây thành phố Huế có một ngọn đồi không cao lắm. Trên đồi có một lô cốt bỏ hoang. Trên mặt lô cốt thì có những hòn đá, hòn sỏi mà tụi con nít leo lên chơi bỏ lại. Những hòn đá nằm vô tội và hòa bình hết sức. Tôi chỉ cho người con gái đi cạnh tôi xem những viên đá ấy, nàng không để ý, chỉ bâng khuâng hỏi: – Lúc trước, mấy người ở trong lô cốt chắc nóng lắm…

Lữ Kiều (Thân Trọng Minh)

View original post 3,578 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Có cần tẩy chay rút chân không để tránh ngộ độc Botulinum?

Sài gòn thập cẩm

An toàn thực phẩm – Ngộ độc Botulinum được cho là loại ngộ độc hiếm gặp, nhưng thời gian gần đây Việt Nam liên tiếp gặp hai vụ ngộ độc bởi ăn phải thực phẩm có chứa độc chất này dẫn đến một trường hợp tử vong, và nhiều người nguy kịch. Theo ông, nguyên nhân do đâu?

Vũ Thế Thành – Bích Hiền

View original post 2,464 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Còn trên ghế mục

Sài gòn thập cẩm

Tôi nhớ rõ ràng như chỉ mới hôm qua. Những năm còn bé nhỏ ở tuổi 12. Có một chiều, tôi ôm con gà đứng khóc tỉ tê, khóc sướt mướt, dai dẳng trước căn lều của người hàng xóm.

Lê Chiều Giang

View original post 1,702 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Tạp chí Đại Học – Đứa con tinh thần sáng giá của Viện Đại Học Huế

Sài gòn thập cẩm

Có thể xem Tạp chí Đại Học như là một cơ quan ngôn luận mang tính độc lập của Viện Đại học Huế. Cũng có thể xem tất cả các nhà bỉnh bút đã từng đóng góp công sức và tâm trí để tạo nên bộ Tạp chí Đại Học ở Huế là một học hội trong mặt bằng sinh hoạt văn hóa của miền Nam Việt Nam thời bấy giờ.

Phan Thuận An

View original post 5,066 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Trở lại đảo xưa

Sài gòn thập cẩm

Mãi tới năm 2010, hơn 45 năm sau, kể từ năm 1965, ngày rời nhiệm sở, chúng tôi mới có dịp quay lại Dương Đông, Phú Quốc. Chuyến bay hôm đó, ngồi trong một máy bay cánh quạt của Nga, gần giống như máy bay DC3 thời xưa của Air Vietnam, nhưng xập xệ hơn nhiều.

Nguyễn Công Khanh

View original post 8,748 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Sinh họat văn học, nghệ thuật miền Nam thập niên 50-63 của giới trẻ

Sài gòn thập cẩm

Cuộc di cư 1954 chẳng những đem sức người vào mà còn đem theo cả một « thủ đô văn hóa » theo nó nữa. Những người có sẵn tiếng tăm như các thi sĩ Vũ Hoàng Chương với hành lý đem theo là Thơ Say: Em ơi, lửa tắt bình khô rượu, Đời vắng em rồi say với ai

Nguyễn Văn Lục

View original post 2,810 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Ninh Hòa món nem ngày xa lắc

Sài gòn thập cẩm

Hồi xưa, thường hay từ Vạn Giã đi Nha Trang, rồi về cùng với thằng bạn tên Hưng. Thuở ấy, làm hợp tác xã nông nghiệp, mỗi ngày công có một ký lúa. Làm gì có tiền đi Nha Trang? Thằng Hưng hồi đó làm kế toán trưởng HTX. Nó vừa có xe gắn máy SS50 đời 67, vừa có tiền đổ xăng, vừa có tiền xài trong chuyến đi.

Ngữ Yên

View original post 2,257 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Thú uống cà phê

Hồn ma cũ
Hồi trước (đầu thập niên 60) nhà tôi ở Tân Định. Đầu hẻm là quán cafe của ông già Tàu. Bàn tròn (gấp được) và ghế đẩu gỗ. Cà phê vợt pha trong siêu thuốc Bắc, trên siêu là bình nhôm đun nước.
Đồ điểm tâm cũng bánh bao, chào cháo quẩy, bánh tiêu (có khi xẻ ra, ăn kẹp với bánh bò. Cách phục vụ y hệt như bài “Thú uống cà phê” của Bình Nguyên Lộc.
Có khách đổ cafe ra đĩa để húp. Hồi nhỏ tôi không hiểu vì sao họ làm thế . Sau này tôi đoán, có lẽ để thưởng thức hương cà phê bốc ra từ đĩa một cách trọn vẹn hơn.
“Hồn ma cũ” là tựa đề gốc của bài này. Bây giờ đọc lại, đúng là vương vất hồn ma cũ thật (Vtt)

Sài gòn thập cẩm

Kỳ lấy muỗng nhỏ dò đáy ly cà-phê đen như thuốc Bắc: chỉ có độ một muỗng đường cát ở dưới ấy thôi, thật là đúng sở thích của chàng. Chàng gá muỗng lên miệng dĩa, cúi xuống hớp một hớp cà-phê, chấp chấp lưỡi để lặng nghe mùi thơm của nó, đoạn ngước lên, tay giỡn với mấy cái dĩa giò-cháo-quẩy và bánh bao.

Bình Nguyên Lộc

View original post 2,400 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Thị trấn biến mất

Giờ này họ ở đâu?
Dục Mỹ không phải là địa danh hành chánh, mà chỉ là vùng đất rất ít dân sanh sống vì khí hậu khắc nghiệt. Dục Mỹ thuộc quận Ninh Hòa, nằm phía Bắc Nha Trang.
Sau 1954, vùng đất hoang vắng này bỗng nhiên có sức sống, khi vài trung tâm huấn luyện quân sự được thành lập nơi đây. Cái tên Dục Mỹ có từ thời đó.
Có lính, có trại gia binh là có chợ búa, có mua bán, có trường học, có đủ thứ ồn ào, nhộn nhịp, và người ta gọi (đại) Dục Mỹ là… thị trấn.
Tác giả bài viết bên dưới, bà Huyền Chiêu là dân Ninh Hòa, chẳng biết hồi đó có mua bán, kiếm chác gì được ở Dục Mỹ không, mà hơn 40 năm sau, cảm thán viết thành bài “Thị trấn biến mất”.
Dù sao Dục Mỹ cũng là tên rất quen thuộc với thanh niên miền Nam trước 75. Dục Mỹ còn gợi nhớ qua bản nhạc “Giờ này anh ở đâu? ”
Ừ, giờ này họ ở đâu??? (Vtt)

Sài gòn thập cẩm

Thuở bé tôi vẫn nhìn về phía núi Vọng Phu để lòng bồi hồi thương cho hai bóng người hóa đá. Bà tôi cũng kể rằng vùng núi ấy có kẻ ngậm ngải tìm trầm, đi lạc trong rừng mấy mươi năm, khi tìm về được quê nhà thì đã hóa thành con vượn không còn nói được tiếng người.

Huyền Chiêu

View original post 1,101 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Bắc kỳ di cư dưới con mắt cô gái Trung kỳ

Sài gòn thập cẩm

“…Mà họ cũng là người Việt ư? Sao họ ăn mặc lạ quá. Phụ nữ mặc áo nâu có hai tà cột phía trước., có người vấn khăn nhung đen, có người bịt khăn mỏ quạ. Răng của người già đen như than. Đó là lần đầu tôi nhìn thấy người “Bắc Kỳ Di Cư”.

Huyền Chiêu

View original post 1,368 more words

Posted in uncatergorized | 1 Comment

Nhà Có Hoa Anh Đào

Sài gòn thập cẩm

Thế là tôi xin việc làm thêm, cố gắng dành dụm một số tiền nhỏ đủ để đặt cọc thuê được một căn nhà. Nhà mới tuy bé nhỏ nhưng vẫn có đủ sân trước, vuờn sau, nằm ở khu an ninh và toàn người láng giềng da trắng đàng hoàng sạch sẽ. Đã thế, chúng tôi còn có sẵn cả cây chanh và cây hoa anh đào nữa.

Tưởng Năng Tiến

View original post 3,863 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Nồi chiên không dầu không phát sanh độc chất acrylamide?

Trên thực tế, các bà bếp chẳng bao giờ trữ khoai tây trong tủ lạnh. Không phải vì mấy bả ngán acrylamide, mà vì sợ khoai tây chiên mất… đẹp! Lý do là đường phát sanh khi trữ lạnh, lúc chiên sẽ có phản ứng caramel hóa làm khoai tây có màu nâu xám xịt, trông xấu xí. (Vtt)

Sài gòn thập cẩm

An toàn thực phẩm: Hiệp hội Tiêu dùng Hồng Ko6ng hoàn toàn có lý khi cảnh báo, nồi-chiên-không-dầu vẫn phát sinh ra acrylamide (như các loại nồi chiên khác). Báo chí khi tường thuật đã cắt xén bối cảnh của cảnh giác, gây hoang mang cho độc giả.

Vũ Thế Thành – Bích Hiền

View original post 2,125 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Nước mắm “kỳ thị” Nam-Bắc

Nước mắm kỳ thị Nam- Bắc tới đâu rồi?
Sự “kỳ thị” này là do cung quá nhỏ so với cầu ở Miền Bắc, dẫn đến nạn làm ra nước mắm với chất lượng quá kém, chủ yếu là pha loãng, lên men cẩu thả…Nước mắm không còn độ đạm là bao, mùi quá nồng, không còn gì để gọi là nước mắm nữa.
Đó là kể chuyện hồi xưa thôi. Thời nay khác rồi, mặc dù sự thuận lợi hay bất lợi về nguồn nguyên liệu và thời tiết vùng miền vẫn không khác xưa là bao.
Bây giờ phương tiện vận chuyển thuận lợi, cá cơm Nam chuyển ra ngoài Bắc, hoặc dùng thêm enzyme để thúc đẩy phân giải. Thậm chí, nước mắm trong Nam vận chuyển ra Bắc, đưa vào thùng chượp kéo rút để có được mùi nước đặc trưng vùng miền.
Độ đạm cao cũng không còn là vấn đề để phải “kỳ thị” nước mắm Nam- Bắc, khi mà giải pháp chưng cất nước mắm ở áp suất thấp được áp dụng.
Dù thế nào đi nữa, bất chấp mọi kỹ thuật hiện đại, hương nước mắm không còn nét đặc trưng vùng miền như xưa nữa. Phôi pha đi ít nhiều. Đó là cái giá mà công nghiệp muốn “ăn hiếp” truyền thống. (Vtt)

Sài gòn thập cẩm

Sự “kỳ thị” nước mắm Nam và nước mắm Bắc là có thiệt, kỳ thị trên giấy trắng mực đen, bằng văn bản pháp lý hẳn hòi.

Vũ Thế Thành (trích từ “Chuyện đời nước mắm, tái bản 2020)

View original post 951 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Đầu năm nói chuyện trầu cau

Sài gòn thập cẩm

Nói tới cau là phải nói đến trầu. Cau nhai với lá trầu thấy thơm ngon, nên buồn miệng ăn hoài. Có người xem đó là nghiện, và vài nhà khoa học ở Đài Loan giải thích, nghiện là do chất arecoline có trong cau.

Vũ Thế Thành

View original post 772 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Sông dài gió lộng màng trinh

Sài gòn thập cẩm

Cậu hỏi giùm coi họ có muốn lấy con gái Việt Nam không? Con tui đó, con nhỏ đẹp nhất đám đó. Người cù lao hiền lắm, nó với gia đình tui đâu có chịu lấy Đài Loan đi xa. Tại quá nghèo…

Lê Học Lãnh Vân

View original post 909 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Say đi em

Sài gòn thập cẩm

Bài này nói về say rượu dưới góc nhìn khoa học, nhưng vì lấn cấn một chút tới tửu lượng của phụ nữ nên tôi  mượn luôn câu thơ “Say đi em” trong tập “Thơ Say” của thi sĩ Vũ Hoàng Chương để đặt tựa cho bài báo này.

Vũ Thế Thành

View original post 1,925 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Bánh chưng, bánh tét cuối năm

Sài gòn thập cẩm

Chỉ mãi sau này khi về Đà Lạt, ông hàng xóm Tết năm nào cũng nấu bánh tét, với củi thật bự, cháy liu riu. Trời Đà Lạt về đêm lạnh, tôi mới cảm thấy cái ấm của bếp lửa, nhâm nhi ly rượu với ông bạn già, nghe kể chuyện Đà Lạt hồi xưa… Phiêu diêu như một bài thơ…

Vũ Thế Thành – Bích Hiền

View original post 1,843 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Người tỉnh trong cơn say

Uống cà phê không ai dám càm ràm, nhưng rượu lại là thứ chẳng ai ưa, nhất là mấy bà. Nếu lấy cà phê pha với rượu thì sao? Có thể mấy bà sẽ “cứu xét” lại, không chừng nhấp thử. Thấy ngọt ngọt, dịu dịu, lâng lâng, lại cũng không chừng thử thêm vài ba ly nữa. Rất tiếc “cứu xét” này bị khoa học cảnh báo, không nên uống lộn tùng phèo kiểu đó.

Vũ Thế Thành ( trích ” Ăn để sướng hay ăn để sợ?”, tập II)

Continue reading

Posted in An toàn Thực phẩm | Tagged | Leave a comment

Ngày Tết của người Nha Trang

Sài gòn thập cẩm

Từ hồi ký của một người Âu châu đã từng sống ở Nha Trang đầu thế kỷ 20, chúng ta có thể hình dung được không khí vui Tết của người Nha Trang cách đây hơn 100 năm.

Thu An

View original post 1,393 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Đọc “Chuyện đời nước mắm” của Vũ Thế Thành

Sài gòn thập cẩm

Tưởng tác giả khéo đặt cái tên “ly kỳ”, đọc xong mới biết đời nước mắm cũng éo le chẳng kém nàng Kiều. “Chữ tài liền với chữ tai một vần”, có điều ở đây không phải “tài sắc” mà là tài…lộc. Chỉ vì tranh giành thị trường mà “cá lớn đánh cá bé” tơi tả, may mà cuối cùng, nàng Kiều “nước mắm truyền thống” vẫn còn sống.

Minh Lê

View original post 544 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Sông Ông Lãnh (Sài Gòn 1952)

Sài gòn thập cẩm

Tây đặt cho nó cái tên rất ngây ngô là “Rạch Cắc chú” (Arroyo chinois).Tôi muốn ít lắm nó cũng được gọi là Lạch Bến Nghé cho dễ nghe và cho gợi ý.Có người kêu nó là kênh Tàu Hủ.

Bình-Nguyên Lộc

View original post 2,062 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Kim Chung một thuở vàng son

Cải lương Kim ChungHồi còn nhỏ, bà chị lớn thỉnh thoảng dẫn tôi đi xem cải lương của đoàn Kim Chung, diễn chính là Bích Hợp, có cả hề Văn Hường. Cải lương mà hát giọng Bắc nghe ngồ ngộ, giọng nặng, không ngọt sớt và tha thiết như giọng Nam. Tôi thích giọng Út Bạch Lan (đúng là sầu nữ), Út Trà Ôn (giọng ấm và tròn trịa), và nhất là giọng Hữu Phước, trong vai anh công tử hết thời, nghiện thuốc phiện, nghe thật da diết. Ấn tượng đến bây giờ vẫn còn nhớ. Hình như trong tuồng Con cò trắng, hay Ông cò quận 9 thì phải, không nhớ chắc… (Vtt)

Sài gòn thập cẩm

Nếu đoàn cải lương Thanh Minh Thanh Nga nổi tiếng vào thập niên 1960 thì đoàn hát Kim Chung cũng vang bóng một thời vào nửa cuối thập niên 1950. Đoàn hát ban đầu gặp nhiều khó khăn khi di cư vào Nam. Người dân trong Nam không quen với lối ca hát của đào kép đất Bắc nên người xem ít ỏi.

Trang Nguyên

View original post 1,491 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Kỹ nghệ nước mắm ở Đông Dương(7/7) – Chương VI : Tóm tắt và kết luận

Sài gòn thập cẩm

Quy định bán hàng là cần thiết để tránh việc sản xuất thừa sản phẩm hư hỏng có hại hoặc nguy hiểm đối với sức khỏe cộng đồng, và đồng thời cải thiện cuộc sống vật chất của một dân tộc quan tâm đến nghề cá và nghề nước mắm.

J. Guillerm – Công Khanh chuyển ngữ

View original post 916 more words

Posted in uncatergorized | 1 Comment

Kỹ nghệ nước mắm ở Đông Dương(6/7) – Chương V: Phó phẩm từ nước mắm

Sài gòn thập cẩm

Điều mong muốn là chất bã từ quá trình sản xuất nước mắm cần được sử dụng một cách hợp lý hơn. Thật dễ dàng để từ xác mắm làm ra một thứ phân bón sạch, giàu phosphore, vôi, magiê, đạm có thể thu hút dễ dàng thị trường Sài Gòn. Xác mắm sẽ tạo cho nhà thùng nguồn thu nhập đáng kể.

J. Guillerm – Công Khanh chuyển ngữ

View original post 585 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Kỹ nghệ nước mắm ở Đông Dương(5/7) – Chương IV: Buôn bán nước mắm ở Đông Dương

Sài gòn thập cẩm

Nước mắm ở Nam Kỳ và Nam Trung kỳ đưa ra thị trường thường đựng trong các tĩn. Các tĩn này làm bằng đất nung đến từ Chợ Lớn có dung tích gần như đồng nhất từ 3 lít đến 3,25 lít. Các thao tác cần thiết để đảm bảo độ kín của các tĩn tạo gánh nặng (chi phí) mà nhà sản xuất phải chịu.

J. Guillerm – Công Khanh chuyển ngữ

View original post 2,776 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Kỹ nghệ nước mắm ở Đông Dương(4/7) – Chương III. – Nghiên cứu hóa sinh – giá trị thực phẩm của nước mắm

Sài gòn thập cẩm

“Sự phong phú về đạm toàn phần hoặc tốt hơn về đạm hữu cơ tạo ra giá trị thực phẩm của một loại nước mắm và, do đó, làm nên chất lượng. Thông thường, theo các mức chất lượng thương mại, từ 15 đến 25 g đạm toàn phần và từ 10 đến 20 g đạm hữu cơ mỗi lít.

J. Guillerm – Công Khanh chuyển ngữ

View original post 3,896 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Kỹ nghệ nước mắm ở Đông Dương(3/7) – Chương II : Sản xuất nước mắm và kỹ thuật ủ chượp

Sài gòn thập cẩm

“…Cần nói thêm rằng ở phía Bắc Trung kỳ và Bắc Kỳ, người làm nước mắm, vào thời điểm đưa (nguyên liệu) vào thùng, đã cho thêm vào hỗn hợp cá – muối một lượng nhất định gạo rang (thính) đã được xay sẵn để hỗn hợp tốt hơn. Đôi khi gạo rang được thay thế bằng rỉ mật…”

J. Guillerm – Công Khanh chuyển ngữ

View original post 4,396 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Kỹ nghệ nước mắm ở Đông Dương(2/7) – Chương I – Lịch sử

Sài gòn thập cẩm

Cha Legrand-de-la-Liraye viết ngày 25.10.1869: “Nước mắm thường không được tất cả người châu Âu đến xứ này ưa thích. Sau một thời gian sống giữa những người dân nghèo và quê mùa, người ta nhận thấy rằng, nếu đừng chấp nhất với cái mùi nước mắm, và xem đó như mùi phó mát hoặc sầu riêng người ta sẽ thấy ngon.

J. Guillerm – Công Khanh chuyển ngữ

View original post 3,555 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Kỹ nghệ nước mắm ở Đông Dương(1/7) – Phần mở đầu

Sài gòn thập cẩm

Theo yêu cầu của chính quyền sở tại, Viện Pasteur Sài Gòn từ năm 1914 đã tiến hành nghiên cứu sản phẩm này để đưa ra một định nghĩa khoa học cho nước mắm, từ đó bảo vệ sản phẩm này, và chống lại những kẻ làm nước mắm giả có chất lượng kém tràn ngập thị trường Sài Gòn, không đáp ứng các đặc tính về mặt cảm quan mùi vị màu sắc và mức dinh dưỡng của nước mắm được sản xuất theo phương pháp truyền thống của người An Nam

J. Guillerm – Công Khanh chuyển ngữ

View original post 1,966 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Giao cảm giữa Đất-Trời-Người

Sài gòn thập cẩm

Tôi đơn giản nghĩ rằng cái gì do con người làm thì hãy trả lại cho con người.Tôi vẫn tin như thế vì nghĩ rằng sự tin tưởng đôi khi nghịch lý lại chỉ được nhìn rõ nhất trong bóng tối.

Nguyễn Văn Lục

View original post 3,604 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Đà Lạt trong ký ức

Sài gòn thập cẩm

Không cần đến câu “khi yêu trái ấu cũng tròn”, cũng thấy giọng nói của người dân xứ lạnh sao dễ thương ấm áp vô cùng, đặc biệt là cách phát âm của những người gốc Huế đã sinh sống lâu năm tại Dalat. Nhẹ hơn giọng của những người “Huế rặt”, âm hưởng ngả về giọng Nam nhiều hơn nên … dễ nghe, nên lẽ dĩ nhiên dễ hiểu hơn, dễ “thân nhau” hơn.

Bích Vân

View original post 1,118 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Sống, chết ở Sài Gòn…

Sài gòn thập cẩm

Bồi hồi tưởng nhớ những cây mưa đầu mùa năm xưa ở quê nhà. “Cây mưa”! Đúng là cây mưa. Những năm 1956, 1957 xanh xưa tôi còn trẻ, trong loạt bài gọi là phóng sự tiểu thuyết Vũ Nữ Sài Gòn, tác phẩm đầu tay của tôi, tôi viết: “Sài Gòn sau cơn mưa lớn sạch như người đàn bà đẹp vừa mới tắm xong…”

Hoàng Hải Thủy (trích “Sống, chết ở Sài Gòn)

View original post 680 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Phan Thanh Giản dưới mắt người Pháp qua vài tài liệu

Sài gòn thập cẩm

Phan Thanh Giản đã là một trong những vị quan Việt Nam tiếp xúc nhiều nhất với người Pháp, và vài sĩ quan Pháp đã tường thuật lại một số những cuộc tiếp xúc này. Các tài liệu ấy cho phép chúng ta được biết người Pháp đã nhìn Phan Thanh Giản ra sao.

Nguyễn Thế Anh

View original post 5,084 more words

Posted in uncatergorized | 1 Comment

Một cuộc hội nhập đầy hứng khởi

Sài gòn thập cẩm

Năm 1954, thường người ta chỉ nhắc tới cuộc di cư người. Cũng ðúng. Nhưng người ði thì tiếng nói cũng phải ði theo người. Chữ di cư vào miền Nam, chở ði rồi, bao nhiêu chữ ðã rơi rụng, vung vãi dọc ðường. Bao nhiêu chữ ðã sống còn sau khi ðã hội nhập với chữ nghĩa bản ðịa? Ðó là những câu hỏi cần có câu trả lời.

Nguyễn Văn Lục

View original post 3,107 more words

Posted in uncatergorized | 1 Comment

Họa sĩ Duy Liêm – người vẽ bìa tờ nhạc trước 1975

Sài gòn thập cẩm

Trước năm 1975, các hình bìa tờ nhạc được trang trí bằng các hình vẽ hoặc hình người mẫu, ca sĩ, diễn viên nổi tiếng. Đối với các bìa nhạc là hình vẽ thì có hai họa sĩ nổi tiếng nhất chuyên vẽ bìa nhạc là Kha Thùy Châu và Duy Liêm. Khán giả sẽ không bao giờ quên được những hình bìa ấn tượng của các bài hát Thương Về Miền Trung, Chuyến Đò Không Em, Đêm Tâm Sự… qua nét vẽ của họa sĩ Duy Liêm.

Nhất Uyên

View original post 1,243 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Sài Gòn đâu phải của riêng ai

Sài gòn thập cẩm

Buổi Giao lưu Ký ức về Sài Gòn tại Cà Phê Thứ 7 Trẻ do NES Education tổ chức vào buổi sáng hôm 4/10/2020 diễn ra trễ 15 phút. Sài Gòn hôm đó thời tiết có vẻ như mang sắc thu, dẫu xứ này chẳng có mùa thu. Có lẽ vì vậy mà căn phòng lầu 1, khách đến gần kín chỗ.

Khởi Thức

View original post 1,999 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Phạm Trọng, tác giả “Trường Làng Tôi” và “Mùa Thu không trở lại”

Sài gòn thập cẩm

Phạm Trọng sáng tác khá nhiều. Nhưng thính giả vẫn nhớ đến ông nhiều nhất qua hai ca khúc Mùa Thu Không Trở Lại và Trường Làng Tôi.

Nguyễn Đình Toàn

View original post 810 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Dì Xinh

Sài gòn thập cẩm

Thời bấy giờ, tôi khoảng chừng 14 tuổi. Nhưng ở nhà quê nên tôi vẫn có thói quen tắm truồng, nhất là lúc trời mưa… Mẹ tôi mỗi lần nhìn thấy tôi thường rêu rao: trông nó kìa, tổng ngổng tồng ngồng, lớn phổng phao như thanh niên rồi đấy. Rồi bà cười khanh khách. Chị tôi chêm vào: mẹ đừng khen hão, chừng tý tuổi nữa, khối cô chanh cốm ngấp nghé đấy. Mỗi lần nghe như thế, tôi đã bắt đầu biết ngượng.

Nguyễn Văn Lục

View original post 7,380 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment

Độc giả sách báo miền Nam là những ai?

Sài gòn thập cẩm

Chúng ta đọc lại hồi ký “41 Năm Làm Báo” của Hồ Hữu Tường để biết độc giả ở Miền Nam đối với báo chí như thế nào, đó là thời kỳ báo Nam Phong của Thượng Thư Phạm Quỳnh vào khoảng năm 1917

Huỳnh Ái Tông (Văn học miền Nam 1954-75, Q.1)

View original post 2,872 more words

Posted in uncatergorized | Leave a comment